Đồng Đô La Mỹ, Cục Dự trữ Liên bang và những bí mật

Đôla Mỹ, Cục Dự trữ Liên bang và những điều bí mật

Tiếp nối câu chuyện về sự ra đời của Cục Dự trữ Liên bang Hoa Kỳ (FED), bài viết này phân tích bước ngoặt lịch sử của đồng đôla Mỹ khi chuyển sang một loại tiền “vay mượn” và những toan tính của FED trong cuộc chiến giành quyền kiểm soát sức mạnh thực sự của nền kinh tế Mỹ. Độc giả sẽ tìm thấy lời giải đáp cho các câu hỏi về cơ chế hình thành đồng đôla Mỹ hiện nay, ai là người nắm quyền phát hành đồng tiền này và vai trò thực sự của tổ chức FED.

Những đồng đôla “vay mượn”

Phần lớn người dân trên thế giới vẫn cho rằng quyền phát hành đồng đôla thuộc về Chính phủ Mỹ. Tuy nhiên, thực tế cho thấy Chính phủ Mỹ không nắm quyền phát hành tiền tệ. Các nhà phân tích nhận định rằng, từ năm 1963, sau khi Tổng thống John F. Kennedy bị ám sát, quyền lực phát hành “đôla Mỹ bạc trắng” đã hoàn toàn thuộc về FED. Cách thức tạo ra tiền tệ của FED là dựa trên nợ.

Đạo luật Federal Reserve Act (hay còn gọi là Đạo luật Nelson Aldrich), được Tổng thống Woodrow Wilson ký ngay trước lễ Giáng sinh năm 1913, đã tước bỏ chức năng in tiền giấy của Chính phủ Mỹ. Kể từ đó, mỗi đồng đôla được in ra đồng nghĩa với việc người dân Mỹ phải gánh thêm nợ đối với FED.

Đồng đôla không còn được đảm bảo bằng vàng

Trên thế giới, có hai loại tiền tệ: tiền vay mượn và tiền phi vay mượn. Tiền vay mượn là tiền pháp định hiện nay, chủ yếu dựa trên các khoản vay mượn tiền tệ hóa của chính phủ. Ngược lại, tiền phi vay mượn được đảm bảo bằng vàng hoặc bạc.

Trong lịch sử, Mỹ từng phát hành các loại tiền không vay mượn, tiêu biểu là “Tiền xanh Lincoln” và “Chứng chỉ bạc trắng” dưới thời Tổng thống Abraham Lincoln trong Nội chiến Hoa Kỳ. Tuy nhiên, sau khi Tổng thống Lincoln bị ám sát, lượng tiền này bị hạn chế nghiêm ngặt. Đến năm 1963, sau vụ ám sát Tổng thống Kennedy, “Chứng chỉ bạc trắng” dần bị loại khỏi lưu thông.

Trên thị trường Mỹ từng tồn tại cả “Chứng chỉ vàng”, nhưng bản chất của loại chứng chỉ này phản ánh quyền lực của các nhà tài phiệt ngân hàng nổi tiếng thế giới. Đến năm 1971, dưới thời Tổng thống Richard Nixon, mối liên hệ cuối cùng giữa vàng và đôla đã bị cắt đứt, đánh dấu chấm hết cho chế độ bản vị vàng tại Mỹ.

Bản vị vàng và sự sụp đổ của giá trị đồng đôla

Bản vị vàng là chế độ mà phương tiện tính toán kinh tế tiêu chuẩn được ấn định bằng hàm lượng vàng. Dưới chế độ này, tổ chức phát hành tiền cam kết đổi tiền mặt lấy vàng khi được yêu cầu. Hệ thống này giúp kiểm soát việc phát hành tiền, chống lại lạm phát và hạn chế nợ công.

Kể từ khi Mỹ rời bỏ bản vị vàng, giá trị đồng đôla đã giảm tới khoảng 94%. Hiện nay, đồng đôla không còn là đồng tiền dự trữ an toàn khi nền kinh tế Mỹ đối mặt với tình trạng nợ công tăng cao. Sự khác biệt cơ bản giữa bản vị vàng và bản vị đôla là đồng đôla không còn được đảm bảo đổi lại bằng tài sản hữu hình, nguồn cung tiền nội địa của các quốc gia không còn liên hệ với đồng đôla Mỹ. Điều này dẫn đến nguy cơ lạm phát toàn cầu khi Mỹ có thể in thêm tiền để chi trả nợ.

Quy trình phát hành đồng đôla của FED

Quy trình phát hành đôla Mỹ của FED dựa trên việc Chính phủ Mỹ thế chấp công trái của người dân cho FED. Lúc này, “phiếu dự trữ liên bang” (Federal Reserve Note) do FED phát hành trở thành đồng đôla Mỹ lưu thông trên thị trường.

Theo Ngân hàng New York của FED, đồng đôla không thể quy đổi thành vàng hoặc bất kỳ tài sản nào khác của Bộ Tài chính Mỹ. Nó chỉ mang ý nghĩa ghi nợ. Ngân hàng chỉ tạo ra tiền tệ khi có cam kết hoàn trả các khoản vay. Tiền tệ hóa các khoản nợ thương mại và tư nhân là cơ chế chính để tạo ra tiền.

Ngân hàng Chicago thuộc FED cũng khẳng định: “Ở Mỹ, bất luận tiền giấy hay tài khoản ngân hàng đều không có giá trị nội tại như một loại hàng hóa. Đồng đôla chỉ là một tờ giấy, còn tài khoản ngân hàng chỉ là những con số ghi trên giấy”.

Như vậy, đồng đôla Mỹ là ví dụ điển hình của tiền pháp định với số lượng không giới hạn và có thể được in ấn tùy ý bởi FED.

Trò ảo thuật tài chính của FED

Việc Chính phủ Mỹ thế chấp công trái để lấy đôla đồng nghĩa với việc phải trả lãi cho FED từ số công trái đó. Khi nhu cầu tiền tệ tăng, chính phủ buộc phải thế chấp nhiều công trái hơn, kéo theo số tiền lãi ngày càng tăng. Việc thanh toán lãi suất cho FED được đảm bảo bằng thuế của người dân Mỹ trong tương lai, dù số tiền này chưa được tạo ra.

Bản chất của cơ chế này là khi nhu cầu tiền tệ tăng lên, nợ của chính phủ cũng tăng theo. Đến một thời điểm, áp lực lãi suất vượt quá tốc độ phát triển kinh tế sẽ dẫn đến nguy cơ sụp đổ của đồng đôla Mỹ.

Lỗ hổng pháp lý và quyền lực của các nhà tài phiệt

Một lỗ hổng lớn trong hệ thống pháp luật Mỹ là chính phủ chỉ phát hành tiền kim loại, còn tiền giấy chỉ là chứng nhận trao đổi do FED phát hành. Bản dự thảo Đạo luật Nelson Aldrich được soạn thảo tại cuộc họp bí mật trên đảo Jekyll, với sự tham gia của các gia tộc tài phiệt như RockefellerJP Morgan.

Kể từ khi ra đời, FED trở thành ngân hàng trung ương tư hữu, Chính phủ Mỹ không còn cổ phần trong tổ chức này. Khi cần chi tiêu vượt quá số thuế thu được, chính phủ phải vay tiền từ FED thông qua việc in thêm tiền. Quốc hội Mỹ trên lý thuyết có nhiệm vụ kiểm soát FED, nhưng thực tế điều này rất hạn chế.

FED là tổ chức duy nhất được phép in tiền giấy Mỹ kim, còn chính phủ chỉ được đúc tiền kim loại từ 1 đôla trở xuống. Mỗi lần FED in thêm tiền, chính phủ và người dân Mỹ lại gánh thêm nợ đối với FED. Cơ chế Mandrake cho phép FED biến nợ thành tiền, lãi suất các khoản vay trở thành một hình thức cho vay nặng lãi hợp pháp hóa, dẫn đến mở rộng nguồn cung tiền giả tạo, gây ra lạm phát.

Người dân Mỹ đang phải gánh chịu bất công khi chính phủ thế chấp tương lai của họ cho các nhà tài phiệt ngân hàng, buộc phải đóng thuế để trả lãi cho FED. Lượng phát hành đôla càng lớn, gánh nặng thuế càng tăng. Vòng luẩn quẩn vay nợ – trả nợ này sẽ kéo dài cho đến khi chính phủ trả hết nợ, đồng đôla cũng sẽ biến mất.

FED phát hành tiền từ con số không và thu về lợi nhuận khổng lồ từ Chính phủ Mỹ, một thực tế vô lý đang diễn ra hàng ngày. Đạo luật Nelson Aldrich cũng trao cho FED quyền điều chỉnh giá trị đồng đôla và cho phép các ngân hàng thương mại tự do bơm hoặc rút tiền khỏi thị trường. Các nhà tài phiệt đã tạo ra luật chơi, thổi phồng hoặc làm xẹp bong bóng kinh tế, dẫn đến những cuộc suy thoái chủ động trên quy mô toàn cầu.

Theo ANTG

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

LIÊN HỆ QUA FACEBOOK
Gọi trực tiếp
Đăng ký khóa học
Chat trên Zalo