Yếu tố quan trọng làm phức tạp các vòng đàm phán Mỹ – Nhật

Qua Rừng Bốc phét tám chuyện: Đàm phán Mỹ – Nhật, ai mới là “trùm cuối”?

Xin chào các chiến hữu, lại là Qua Rừng Bốc phét đây! Hôm nay, đang ngồi cafe vỉa hè, cắn bánh mì, tôi kể cho nghe chuyện đàm phán thương mại Mỹ – Nhật mà nghe xong ai cũng phải bật cười vì… rối như canh hẹ!

Ba ông Mỹ, mỗi ông một kiểu – Nhật Bản chóng cả mặt

Đầu tiên, xin giới thiệu dàn “diễn viên chính” đến từ xứ sở cờ hoa: ông Scott Bessent (Bộ trưởng Tài chính), ông Howard Lutnick (Bộ trưởng Thương mại) và ông Jamieson Greer (Đại diện Thương mại). Ba ông này, tưởng đâu cùng một team, ai dè mỗi ông một style, ngồi họp với Nhật mà quay sang… tranh luận nhau luôn trước mặt đối tác. Đúng là “trâu bò húc nhau, ruồi muỗi Nhật Bản hoang mang”.

Tin mật từ Nikkei Asia bảo, ba ông này vừa đàm phán với Nhật, vừa “đấu trí” nhau để được Tổng thống Donald Trump để mắt. Hóa ra trước đây, ông Bessent với Lutnick từng là đối thủ cạnh tranh cái ghế Bộ trưởng Tài chính, giờ gặp lại, ai cũng muốn thể hiện.

Đàm phán mà như thi Hoa hậu – Ai cũng muốn nổi bật

Mỗi lần Nhật cử ông Ryosei Akazawa (Bộ trưởng Chính sách kinh tế và tài chính) bay sang Washington là lại phải chuẩn bị tinh thần nghe ba ông Mỹ “song đấu”. Ông Akazawa nói thẳng luôn: “Chúng tôi sẽ kêu gọi Mỹ xem lại loạt thuế quan mới toanh”. Nhưng đàm phán chưa xong, ông lại phải bay về rồi chuẩn bị bay sang tiếp, công nhận “sức bền” như vận động viên marathon.

Trong khi đó, mục tiêu của Tokyo là kiếm cái thỏa thuận cho kịp cuộc gặp của Thủ tướng Shigeru Ishiba với ông Trump bên lề hội nghị G7Canada. Nhưng mà, bên Mỹ ai cũng muốn làm “trùm cuối” nên bàn mãi không xong.

Ai cứng, ai mềm? – Đàm phán mà như đánh cờ tướng

Để tôi kể cho nghe: ông Bessent là cựu giám đốc quỹ đầu cơ, tính tình ôn hòa, quan tâm thị trường. Ông từng khuyên ông Trump hoãn áp thuế đối ứng 90 ngày. Ngược lại, ông Lutnick thì cực kỳ “gắt”, từng tuyên bố tăng thuế cũng được, kinh tế suy thoái cũng chơi luôn!

Còn ông Greer thì từng là cánh tay phải của Robert Lighthizer, dày dạn kinh nghiệm đàm phán với Trung Quốc và Nhật. Nhưng lần này, vai trò của Greer bị “giảm nhẹ”, còn Lutnick thì lại được giao nhiều quyền lực hơn. Đúng kiểu “chia ghế”, ai cũng muốn ngồi ghế VIP.

Nhiệm vụ chồng chéo – Bên Nhật chỉ biết… lắc đầu

Ba ông Mỹ nhiệm vụ đan xen, chồng chéo, có khi hẹn họp mà ông Bessent bận đi đàm phán với Hàn Quốc hay Trung Quốc mất tiêu. Nhật Bản nhiều phen chỉ biết nhìn nhau thở dài, vì nội bộ Mỹ cũng không thống nhất. Cấp dưới, cấp trên, rồi tới ông Tổng thống, mỗi người một ý, thông tin thì “truyền miệng” chứ không truyền đạt chính thức.

Một quan chức Nhật tiết lộ, nhiều khi đàm phán xong cấp nhân viên, lên cấp bộ trưởng lại phải nhắc lại từ đầu. Quyết định cuối cùng thì vẫn phải chờ ông Trump “gật đầu”, mà ý ông thì như… gió mùa, hôm nay thế này, mai thế khác.

So với ngày xưa – Nhật từng rối, giờ Mỹ mới là “người rối”

Ngày xưa, thời đàm phán CPTPP hay các hiệp định lớn, nội bộ Nhật còn chia rẽ, Mỹ “thống nhất” hơn. Giờ thì Nhật gom quyền vào một ông bộ trưởng, còn Mỹ thì mỗi ông một ghế, ai cũng muốn làm “đại ca”. Đàm phán mà thiếu thống nhất, bên kia nhìn phát biết ngay – dễ gì đạt được thỏa thuận!

Đó, chuyện đàm phán Mỹ – Nhật là vậy đó, nghe xong các bạn lại bảo Qua Rừng Bốc phét… không hề bốc phét nhé! Đời tài chính quốc tế, nhiều khi ngồi cafe vỉa hè mà còn dễ hiểu hơn ngồi phòng họp G7. Để xem, tới hội nghị G7 ở Canada, có ông nào bỗng dưng “quyết nhanh” không, hay lại… hẹn gặp lại lần sau!

Đọc xong thấy đời đàm phán cũng giống như… chia nhau ăn ổ bánh mì thôi các bạn ạ, ai cũng muốn phần to!

Thân ái, chào quyết thắng – Qua Rừng Bốc phét!

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

LIÊN HỆ QUA FACEBOOK
Gọi trực tiếp
Đăng ký khóa học
Chat trên Zalo